- Vậy con hãy làm theo lời khuyên tốt đẹp của cha ngay bây giờ đi. Hễ cháu gieo hạt giống càng sớm, thì cháu sẽ thu hoạch càng nhanh. - Thật sự lúc này tôi rất túng bấn, nên chưa thể trả nợ cho ông được.
Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về những điều ông Algamish nói. Họ xem những hành động vô nhân đạo này là hình phạt đích đáng dành cho những người nô lệ dám nổi loại chống lại nhà vua. Khi đó, cả gia đình bạn được sống yên vui, hạnh phúc trong ngôi nhà của chính mình.
Câu chuyện ban nãy tôi kể cho các bạn nghe chỉ là một trong những câu chuyện mà tôi đã từng trải qua, cho thấy bản thân tôi cũng đã bỏ lỡ rất nhiều cơ hội tốt trong cuộc đời mình. Có một số người khác mà tôi cũng rất yên tâm khi cho họ vay tiền. – Tuy nhiên, bây giờ tôi cũng không có một đồng nào để trả cho ông được.
Vậy có phải dịp may hiếm có đã vuột khỏi tầm tay của tôi không?” Và ở đó sẽ không có ai biết được tôi đã từng là một người nô lệ. Bà Swasti, người nô lệ làm quản gia cho ông Nana-naid, luôn cho ông ăn uống đầy đủ vì ông vẫn thường giúp bà ấy làm những công việc nặng nhọc.
Câu chuyện của tôi là minh chứng cụ thể rằng tôi đã để vuột mất cơ hội làm giàu của mình. Sự hoành tráng, đồ sộ và nguy nga của thành Babylon chỉ còn là huyền thoại. - Hay là anh cũng không biết? – Ông nài nỉ.
Ông Arad đặt tay lên vai ông và nói: Vì vậy, món nợ ông ấy đã vay của tôi không bao giờ được trả. Từ số tiền kiếm được hàng tháng, con hãy trích ra một phần mười để tham gia vào những cuộc đầu tư kia.
Một lần nữa, đầu tôi lại vang lên câu nói của bà Sira: “Những món nợ của cậu là những kẻ thù đã xua đuổi cậu ra khỏi Babylon”. - Tâu bệ hạ! Chắc bệ hạ cũng biết, Arkad chính là người được cho là giàu có nhất tại Babylon. Khi nạn đói xảy ra, ông đã mua ngũ cốc từ Ai Cập chở về Damacus để phân phát cho dân chúng và nhờ vậy mà không có ai chết đói cả.
Bạn thấy đó, chúng ta không thể để kẻ trộm vào khuân những bồ lúa của mình, cũng không ai muốn để đối thủ phỗng tay trên những khách hàng tiềm năng có thể đem lại nguồn lợi cho mình. Vào cuối ngày thứ chín, tôi ngã từ trên lưng lạc đà xuống đất và không còn đủ sức để trèo lên lại. Vì ngay bây giờ, cậu là một con người tự do!
Không gian như chùng xuống, không một ai lên tiếng trả lời. - Nếu bạn nghĩ không có người nào khác ngoài những người này. Ông Kalabab bỗng im lặng và trầm tư trong giây lát.
- Tôi rất thích bánh của cậu, nhưng tôi còn thích hơn cách bán hàng rất dễ mến của cậu. Tôi thiết nghĩ, bây giờ chúng ta đã tìm ra phương thức đó và thông qua nó chúng ta biết một sự thật về sự may mắn. Theo tôi, đây là cách tối ưu nhất trong khả năng hiện thời của các bạn nhằm bảo đảm cuộc sống trong tương lai của mỗi người.