Bác trai điềm đạm giải thích, phân tích. Mẹ hỏi: Hay mẹ xin hai bác cho con về nhà nhé. Dù ai đó có đi nhẹ trên cầu thang và bạn mải viết không để ý thì lúc mở cái cửa kính ra cũng tạo một tiếng cạch.
Nhìn vào cái gương đối diện thấy cũng khá thú vị. Thậm chí, dựa trên một số phân tích lúc mơ, bạn còn biết là mình đang mơ. Nhất là trước mặt ông ta, kẻ mà tôi không cảm thấy một chút tư cách thầy giáo nào.
Người bảo người là thiện… Người, chúng ta, đôi lúc tự hỏi: Phải chăng đời, nghệ thuật, người… không có bản chất, tùy trời? Như thế có vẻ duy tâm. Thấy đủ, tôi lên ngồi trên ghế. Đến chỗ học không phải để học.
Ông anh hỏi ở đây bao lâu cũng được à. Bắt đầu khó nghĩ đây. Chính vì những con người như thế mà bạn không muốn thua kém họ.
Món đồ chơi ấy muốn tiếp tục tồn tại, phải tự có sinh mệnh. Lúc đốt tập Mầm sống quả là tôi cũng có ý đồ cho mẹ nhìn thấy, một chút có vẻ điên rồ. Bởi em biết hy sinh từ trước anh rất lâu.
Vì thế mới có nghệ sỹ ẩm thực, nghệ sỹ sân cỏ… Nếu xót thương trước bà già này, quả tình xót thương, thì có sống được không nếu tôi thống kê cho bạn những bà già phải chui vào những bãi rác cực kỳ bẩn thỉu. Tôi giới thiệu qua và bảo ông anh phải tắm để cho da ẩm rồi vào xông hơi khô.
Cái đuôi nó rơi xuống màn hình. Bố thì ít khen ngợi con cái nhưng một hôm khách đến ăn cơm, mọi người nói chuyện về tôi, tôi ngồi trên tầng nghe loáng thoáng bố ở tầng dưới nói: …nhưng phải nói là nó dám khẳng định mình viết hay. Tôi để họ hơi lo, một chút thôi, để họ có một chút hạnh phúc tìm kiếm.
Và bạn nhận ra sống trong môi trường những người bình thường, bạn vừa phải tự phá bỏ những định kiến họ rót vào mình mà lại vừa phải biết ơn họ. Hẳn rồi, họ phải có cách của họ chứ. Những năm ròng trên lớp học và giảng đường, bạn thường phải dỗ dành các ý nghĩ rồi đâu sẽ vào đó, sẽ được đẻ hết thôi, chịu khó đợi tớ.
Không phải tỏa ra từ tay nàng mà từ hồn nàng và ngay trong hồn ta. Mà cũng có thể các nhân vật ngoài đời diễn vở kịch đời quá dở. Ngoan ngoãn như một chú thỏ.
Rồi tự dưng tất thảy lại phá sản. Con người luôn biết sáng tạo. Nhưng nó mới vì người ta tìm mãi mới ra, mãi mới cảm nhận được.