Và bạn tin, những người thân (nếu không có điều gì trầm trọng bạn gây ra cho họ vì câu chuyện này và sự dối trá để viết nó), họ sẽ phải cảm ơn bạn vì quãng đời gàn dở mà họ cho rằng bạn đã và đang sống. Với họ, những nỗi đau tinh thần, những cơn đau thể xác là có nhưng một thằng bé 21 tuổi không thể đau hơn họ được đâu. Nàng nằm dài trên chiếc giường trắng thoảng hương hoa nhài.
Nhưng đời đã trót giao cho bạn vai một thằng con trai thường thì trầm tính mất rồi. Nơi thì cà phê đèn hiu hắt. Thế mà cơm thì hốc rõ nhiều!.
Tôi đang lưu thông với vận tốc bằng không. Tất nhiên, cuộc sống đưa đẩy sẽ không cho con người nhiều cơ hội để độc lập làm những việc thấy cần thiết và bổ ích thay cho những sắp đặt nhàm chán, vô nghĩa. Mua để đến những giờ bỏ học.
Đục khoét tế bào, thịt da, biến đổi gen của cả gỗ đá và vôi vữa, của cả những con gấu bông treo cổ lủng lẳng trước cửa hàng lai giữa tạp hoá và bách hoá của bác. Ta không muốn đợi họ tìm đến ve vãn lúc ta đã già yếu hoặc chết nên ta phải cứu chính mình, mở rộng mình. Nhưng lí trí dạy tim tôi phải muốn.
Sau những đau đớn thì chắc bạn tinh khôn hơn và có thêm được một số cái gì đó. Còn nữa, chị út có cô bạn thân đôi lúc đến nhà. Cháu bảo: Bác Hồ cũng để râu đấy ạ.
- Tôi nghĩ tôi hiểu được phần nào con người ông. Bạn thì dù vẫn khiêu khích nó, cái chết, nhưng cũng hoàn toàn không muốn nó đánh bại mình. Hắn sẽ phải điểm lại những khao khát đã đi trốn, những ơn huệ đã nhạt nhòa và tàn phai, phải trách khéo (đôi lúc sỉ vả) sự yếu đuối vì suy nhược của mình.
Không thể nói một cuộc sống là lành mạnh khi nó đầy định kiến và ngộ nhận về tính chân lí của những định kiến ấy. Tụi bạn rủ đi đá bóng lúc mười rưỡi nhưng không thú lắm, người đang mệt. Chỉ vì chữ vì mà nhân loại bị ghét lây.
Sao ông không tự viết lấy rồi tôi sẽ mạo danh ông. Mùi mực, cá ba chỉ nướng, rượu trắng bay thơm phức. Của tiếng còi xe mòn mỏi triền miên ngoài đường hòa lẫn tiếng chó hàng xóm sủa bên kia bức tường.
Còn quá nhiều điều để viết. Này, mày bê cái kia cho chú. Kẻo rốt cục chỉ là mi lo cho mình.
Mà người lấy thì chưa chắc người đã trả. Với họ, viết không có tị ti nào là học. Họ đã phấn đấu và họ muốn được yên ổn với thành quả.