Cách đây chừng một tháng, bạn và bác gái cứ đến khoảng mười giờ, sau khi đóng cửa hàng, lại đi bách bộ. Căn nhà chắc sẽ trầm đi. Họ cũng đủ tự trọng để tự lực cánh sinh.
Hành động hy sinh thân mình của con khỉ cái làm ông căm ghét. Và an ủi mình viết với chút niềm tin năng lực vẫn còn. Bạn còn phải sống dài dài.
Mẹ tiếp tục lay bạn dậy, bạn cứ rúc vào chăn. Nhưng ở đây các bác sẽ giúp cháu trở lại nhịp sinh hoạt bình thường mà tự cháu phá vỡ. Đó là sự thiếu hòa hợp của họ với đối tác hôn nhân.
Tua nhanh thôi, mệt rồi. Còn ngoài đời thì bạn bình thản lặng im. Ấy, đừng bảo tở hoang tưởng.
Hơn nữa, nó còn thiếu nghị lực, còn hoang tưởng hoặc ít ra là nhiều ngộ nhận bởi sự thiếu từng trải của nó. Còn giọng cao thi thoảng ló ra khi giao tiếp với những người lớn thân quen mà bạn thấy mình bé con và có thể buông lỏng phần nào trước họ. Vì hình như anh làm gì có trên đời.
Thầy có vẻ tốt nhưng nhu nhược. Và lại tiếp tục tỏ ra ngoài trang sách trước mặt, không có gì hấp dẫn tôi, không có gì đáng để tôi bận tâm. Mẹ đang tìm cách cứu rỗi tôi, an ủi chở che tôi, chia sẻ với tôi.
Hai đứa rẽ vào công viên ở đầu cầu chơi cầu trượt. Ví dụ như: Ông không để râu, bác không để râu, cháu lại để râu, như thế là vô lễ, như thế là không được, phải… (Hì, câu này và nhiều câu khác làm bác gái cũng bắt chước). Reng! Reng! Reng! Cha bố cái chuông đồng hồ! Đấy, trí tưởng tượng mới mẻ của một cậu bé mới lớn có thể khiến cậu ta hớn hở âm ỉ cả ngày.
Đôi lúc khinh bỉ họ vì ánh nhìn khinh bỉ. Để những kẻ không hoàn toàn thú tính nhưng chưa đủ nhận thức cũng như tôi (kẻ phải giết chúng khi bị dồn tới chân tường) không bị biến thành những con tốt thí. Tôi muốn thử những cách khác.
Tôi tìm thấy nàng khi lần đầu tiên vào lớp, ngồi vào chỗ cô giáo chỉ. Và biết rằng mình biết ít thế nào. Tay tiếp tục thả giấy vào.
Rồi ráp nối thành một câu chuyện hay một cái gì đó. Cháu bảo: Con hơn cha là nhà có phúc ạ. Bác không biết, buổi sáng tôi thích yên tĩnh một mình, ngồi lặng điều chỉnh cơ bắp đau nhừ, và không bị soi.